Nhật Bản hoa lệ thật nhưng hoa cho người giàu có, còn lệ, đắng cay và nước mắt cho người nghèo khó

Nhắc đến Nhật Bản, bạn nghĩ đến hình ảnh một đất nước phồn hoa đô hội, với những tòa nhà chọc trời bao bọc lấy dòng người tấp nập ngược xuôi, chen nhau qua lại trên đường phố hay trên những chuyến tàu đông nghẹt. Thế nhưng vẫn có những góc nhỏ, vẫn có những con người sống với thật nhiều nước mắt và đắng cay.

Vừa qua trên mạng xã hội, cư dân mạng truyền tay nhau một đoạn chia sẻ của một TTS ở Nhật Bản – nơi được biết đến là có cuộc sống hiện đại bậc nhất thế giới. Thế nhưng sự thật là gì?

“Tâm Sự với Người Lạ:

Tao là dân quê chân nấm tay bùn:

Có nhiều thằng nói anh sang Nhật đi dễ sống lắm ! Đồng tiền kiếm ra cũng dễ hơn mà có giá trị! Nhật Bản hoa lệ lắm anh à, mấy đứa trong xóm cứ đi ầm ầm tao vẫn vậy, vẫn ở quê.

Đi 1 thời gian tụi nó về Việt Nam chơi. Tao hỏi: sao bên đó thế nào? tụi mày hoa lệ k ?

Nó : khó sống quá anh cái gì cũng tiền

Tao cười nói : Nhật Bản hoa lệ thật nhưng hoa cho người giàu có, còn lệ cho nghèo khó .

Nghe thằng em nói vừa học vừa làm tính ra cũng chỉ đủ tiền học, tiền sinh hoạt, có khi còn thiếu , phải đi vay.  Mấy đứa mà dạng ” cày như trâu” may ra mới có đồng dư gửi về.

Đến khi đi làm Công ty thì lương cũng thấp, lại phải đóng đủ mọi thứ thuế má, bảo hiểm…

Tao bảo rồi, Nhật Bản vốn dĩ nó đã chẳng phải màu hồng đâu, đều phải đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt thôi.  Dù sao cũng chúc các anh em bên đó có nhiều sức khoẻ và kiếm ra được nhiều tiền.”

“Nếu xác định sang Nhật Bản theo hình thức du học tự túc, vừa học, vừa làm thì mỗi người phải xác định tâm lý từ trước là sẽ rất vất vả chứ không giống như những viễn cảnh mà chúng ta tưởng tượng khi nghe các tư vấn viên Việt Nam nói” một du học sinh tại Nhật Bản chia sẻ.

Chia sẻ với PV từ đất nước mặt trời mọc, chị Nguyễn Thị Thật (26 tuổi, Yên Dũng, Bắc Giang), hiện là sinh viên của Học viện quốc tế J., ở thành phố Osaka, Nhật Bản không khỏi ngậm ngùi. Chị đang làm việc tại một nhà hàng ở thành phố này.

Khi được hỏi về những trải nghiệm cuộc sống thực tế so với những lời quảng cáo của các công ty tư vấn khi ở Việt Nam, chị tâm sự: “Nếu xác định sang Nhật Bản theo hình thức du học tự túc, vừa học, vừa làm thì mỗi người phải xác định tâm lý từ trước là sẽ rất vất vả chứ không giống như những viễn cảnh mà chúng ta tưởng tượng khi nghe các tư vấn viên Việt Nam nói.

Tôi chỉ khuyên một điều, đối với những gia đình không có điều kiện, phải vay tiền để cho con em đi sang bên này du học, tốt nhất nên từ bỏ ý định đó đi. Bản thân tôi là một người rất may mắn vì tìm được một công việc trong nhà hàng, lương tháng tính ra cũng 40 triệu đồng/tháng nhưng chi phí ở đây quá đắt đỏ, chi tiêu tiết kiệm lắm mới may ra đủ trang trải tiền sinh hoạt phí, chứ đừng nói đến chuyện có tiền để gửi về quê như nhiều người nghĩ.

Ít ai biết, chúng tôi vô cùng áp lực. Đó là chưa kể những người không may mắn, công việc không tìm được hoặc quá vất vả không theo được nên nghỉ làm. Họ phải xin gia đình “viện trợ”, nếu không, chẳng biết sống bằng cách nào ở nơi đất khách quê người”.

Thị thực cho du học sinh là 1 năm 3 tháng, hết hạn thị thực thì phải gia hạn, cục xuất nhập cảnh điều tra, nếu không đủ điểm chuyên cần đi học, hồ sơ có vết nhơ sẽ không được gia hạn. Nếu vậy thì mục đích hàng đầu: sang Nhật để du học nhưng lại chẳng tích lũy được kiến thức thì có nên chăng lựa chọn du học để thay đổi tương lai?